"Không giết chúng sao?" Lý Diệu Huyên ngạc nhiên hỏi.
Cố Nguyên Thanh mỉm cười: "Yêu đình và Tu La Hải này đều không phải dạng vừa. Đến lúc thực sự nguy hiểm đến tính mạng, chúng tự khắc sẽ bừng tỉnh, muốn giết chúng nào có dễ dàng như vậy, ngược lại còn làm bại lộ thực lực của ta. Hơn nữa, giữ lại bọn chúng cũng có thể gây thêm chút phiền phức cho Ma Thần Sơn."
Thời gian lặng lẽ trôi qua.
Nội tình của yêu đình và Tu La Hải dần dần bị bào mòn, bất tri bất giác, ánh sáng của tam túc kim ô do yêu đình hóa thành dường như cũng ảm đạm đi vài phần.




